Những điều được nói ra trong quyển sách nhỏ nầy vốn được rút ra từ kinh nghiệm thật trong đời sống làm cha mẹ. Tôi không viết với tư cách của một nhà lý thuyết về giáo dục, mà như một người đã từng sai, từng hối hận, rồi học lại từ chính những sai lầm ấy. Nhiều người làm cha mẹ, vì thương con, nên thường nhân nhượng hay nôn nóng, đến chừng hậu quả hiện ra mới giật mình. Tôi cũng từng ở trong cảnh đó. Những bài học tôi rút ra, tôi xin chia lại ở đây, mong rằng chúng có thể giúp người khác tránh khỏi những khổ tâm mà tôi đã nếm qua.
Khi nói đến việc dạy con, nhiều ba má thường nghĩ ngay đến chuyện làm sao cho con học giỏi, ngoan ngoãn, vâng lời. Nhưng tôi tin rằng việc tập cho con cái biết tự chủ, biết làm đúng dù không ai nhìn thấy, còn quan trọng hơn nhiều. Chính điều đó mới làm nên phẩm hạnh và sức mạnh của một đời người.
Quyển sách nầy không nhằm dạy theo công thức, cũng không hứa hẹn kết quả chắc chắn cho mọi gia đình. Mỗi đứa trẻ là một tâm hồn riêng, và chỉ có ba má nó mới hiểu nó tường tận. Tôi chỉ mong những “gợi ý” nầy — những điều nhỏ nhặt mà đôi khi ta hay bỏ qua — có thể giúp các ba má nhìn lại cách mình cư xử với con, để từ đó dạy dỗ chúng một cách dịu dàng nhưng kiên quyết hơn.
Nếu có điều nào viết ra khiến ai đó phải suy nghĩ lại về thái độ của mình đối với con cái, thì công việc của tôi xem như không uổng. Tôi tin rằng bổn phận làm cha mẹ là một thiên chức thiêng liêng, và rằng không có việc gì ở đời đáng cho ta dốc lòng hơn là dẫn dắt một linh hồn non trẻ đi trên con đường ngay thẳng.
H. Clay Trumbull
Philadelphia, tháng Ba năm 1890